Đây là câu chuyện của anh ấy. Không phải quảng cáo. Không phải kịch bản.
Cứ tầm 8h45 sáng, khi dắt cái Wave cũ ra khỏi hẻm, tim tôi lại bắt đầu đập nhanh. Không phải vì trễ giờ. Mà vì tôi biết — 15 phút nữa thôi, phiên ATO mở. Và cái bảng điện VN30 sẽ bắt đầu nhảy.
Suốt buổi sáng ở văn phòng, tay gõ số liệu xuất nhập khẩu nhưng mắt thì dán vào cái điện thoại Samsung cũ giấu dưới xấp chứng từ. Có những hôm trưa không xuống căng tin, chỉ ngồi gặm ổ bánh mì khô khốc để canh phiên ATC. Vợ nhắn "Anh ăn cơm chưa?" — tôi gõ lại "Ừ rồi em" trong khi bụng đang réo.
Có một buổi chiều tháng Mười, tôi ngồi trong xe ngoài cổng trường đợi đón cu Bin — thằng con trai 7 tuổi. Nhìn vào màn hình thấy tài khoản âm thêm một khoản bằng đúng tiền học thêm tiếng Anh của con cả học kỳ. Chỉ trong một buổi chiều.
Con chạy ra, ba lô to hơn người, mặt hớn hở kể "Ba ơi hôm nay con được 10 điểm Toán!" Tôi cười với con. Khởi động xe. Chở con về. Nhưng trong lòng có một thứ gì đó nặng lắm, ngồi im ở đó, không chịu đi.
Tôi biết mình đang sai. Biết rõ như ban ngày. Nhưng không dừng được — cái cảm giác "lần này chắc lấy lại được" nó dai và ngọt như một thứ gì đó rất khó đặt tên.
Rồi tôi đọc được bài viết về lý do 90% nhà đầu tư cá nhân thất bại. Ở cuối bài họ nhắc đến bot giao dịch tự động cho VN30. Thú thật — cái tôi của một thằng đàn ông nó trỗi dậy ngay lập tức. "Mình là dân kế toán, ngồi canh chart từng giây còn cháy tài khoản — giao cho cái máy thì còn cái nịt?"
Tôi mất cả tuần đấu tranh. Mở ra đọc lại rồi đóng. Hỏi vài người trong group rồi lại thôi. Cuối cùng một tối thứ Sáu, vợ con đã ngủ, tôi ngồi một mình ngoài ban công với ly cà phê nguội, tự nhủ — thôi, coi như học phí cuối cùng.
Tháng đầu tiên dùng bot, tôi như một thằng nghiện đang tập cai. Có hôm thấy bot vào lệnh Short trong khi VN30 đang kéo xanh rực, tôi suýt bấm đóng lệnh vì hoảng. Nhưng tôi ép mình buông điện thoại xuống. Úp mặt xuống bàn. Đếm đến mười.
Cuối tháng, bot lời 5%. Không phải con số khủng khiếp. Nhưng bot cắt lỗ chuẩn đét ở mức 2 điểm, không một giây do dự — trong khi nếu là tôi, chắc chắn tôi đã gồng đến 10 điểm rồi cắt lỗ trong tức tưởi.
Một năm trôi qua. Tôi không còn là thằng kế toán lén check giá trong lúc đối chiếu sổ sách. Cứ 9 giờ bot tự chạy, 2 giờ 45 bot tự nghỉ — đúng giờ hơn cả tôi đi làm. Chiều nào tôi cũng đón cu Bin đúng giờ. Thằng bé hỏi "Ba sao dạo này vui vậy?" — tôi cũng không biết trả lời sao cho đúng.
Con máy không thông minh hơn mình. Nó chỉ đơn giản là không biết tiếc, không biết sợ, không biết tức. Còn mình thì biết hết. Và đó chính là vấn đề.
Giờ mỗi sáng 8h45, tôi dắt cái Wave cũ ra khỏi hẻm. Tim vẫn đập. Nhưng là vì trời Bình Dương se lạnh, chứ không phải vì sợ nữa.
M
Anh Minh · Kế toán, 34 tuổi
Bình Dương · Người dùng CROC từ 2024